A’y c0’ bit’ K0 bi’t bAo nhiEu lAn T0’ nhIn lEn bAu tr0i dAy sAo kia dE u0’c nguyEn. T0’ u0’c rAng chUng tA sE lu0n mAi 0 bEn nhAu. T0’ u0c rAng t0 sE mAi la ngu0i lAu nhUg gi0t nu0c mA’t lAn trEn ma’ cu?a A’y, sE lu0n lA ngu0i đE A’y chia sE niEm vUi n0i bu0n. VA A’y 0i, điEu u0c quan tr0ng nhAt lA gì A’y có bi’t? "T0’ u0c rAng A’y sE la ngu0i HP nhAt thE giAn dE T0’ dc lA ngu0i HP thu 2 sAu A’y" A’y 0i! GiA nhu nhung luc ng0i cUng A’y th0i giAn cU kEo dAi mAi. GiA nhU t0’ c0 thE Bu0c vAo tAm h0n A’y. GiA nhU t0’ c0 thE ghi nh0 m0t cAch r0 rAng hInh Anh A’y tr0g tAm trI. GiA nhU t0’ c0 thE m0 vE A’y hAng DEm. GiA nhU t0 bi’t A’y nghI GI vE t0’. GiA nhU mA c0 A’y 0 DAy! GiA nhU Ay lA cOn Ma’t fAi, t0’ lA c0n Ma’t tra’i thi minh sE mAi 0 bEn, chAng c0 c0n Ma’t thu 3 nAo cA. GiA nhU thE giAn lA m0t bu0i hoAng h0n, A’y lA mAt tr0i vA t0’ lA biEn r0ng. GiA nhU t0’ chAng bAo giO FAi hoAi nghi vE cAu chuyEn c0 tIch, hoAng tU lAy v0, cOng chUa lAy ch0ng, sE chI c0 nhUng DAa trE th0i, dAt tAy nhAu quA cAnh đ0ng c0 n0i... GiA nhU chUng tA hiEu nhiEu h0n nhUng điEu chUng tA biEt, rAng m0i d0ng s0ng DEu DO vE m0t biEn nhUng k0 FAi s0ng nAo cUng sAu, cAn nhU nhAu. VA Ay 0i! GiA mA t0 c0 thE biEn m0i cAm xUc thAh l0i, giA mA t0 c0 thE gUi nhUg yEu thU0ng vAo gi0. GiA nhU thU0ng yEu k0 bAo gi0 phAi lA ng0n c0 DE v0 TIh bI DAm nAt Du0i chAn quA. GiA nhU thE giAn chI c0 m0t ng0i nhA, DE chUg tA c0 chUg 0 cUa s0, chUg cUa Di, vA chUg m0t mAi nhA. GiA nhU mA A’y bi’t, c0 nhUg DIEu giAn DOn chAg thE n0i thAh l0i. GiA nhU mA t0’ chAg bAo gi0 FAi ngAn ngAi m0i kHi nHIn sAu vAo DOi mAt A’y, k0 FAi DAn Do DIEu GI DO v0 tIh. GiA nhU t0 hIEu Dc DIEu giAn DOn sAu nhUg tiEg th0 dAi, sAu Anh mAt, nU Cu0i, sAu cAi nHIn xA x0i, sAu nhUg nEt trAm tU trEn Gu0g mAt A’y. VA m0i khi nghI vE t0’... GiA nhU A’y DUg bAo gi0 nghI rAg thi si biEt lAm th0... b0i vI thE mA h0 m0 rAt gi0i... GiA nhU Ay DUg bAo gi0 nghi rAg nhA vAn bIEt viEt truyEn... b0i vi thE mA h0 bIa rAt tAi... T0 c0 thE lA thi si, lA nhA vAn hAy m0t ngU0i viEt kIch, t0’ c0 thE t0 mAu lEn nhUg DIEu nh0t nhAt cUa Cu0c sOg, nhUg dUOg nhU trAi tim t0’ lAi lA DIEu mA chAg bAo gi0 t0 c0 thE viEt hEt thAh l0i. DOn giAn vAy th0i vA giA nhU c0 m0t sU DOc ngU0c lAi DE DUg bAo gi0 cO m0t dAu "chAm" sAu tất ALL nhUg DIEu Dc viEt rA tU nhUg n0i niEm v0 hAn! NhUg bAy gi0..ALL... ChI LA gIAc m0 mA th0i...

Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2011

Anh sẽ mua tặng em


- Mua cho em con gấu kia đi anh..
Con kia kìa

Vừa nói con bé vừa dướn người lên chỉ vào con gấu to nhất đc đặt trong cùg..
Con gấu rất to,phảj gần bằng một người..
Trông cũg khá đep..

- Anh làm gì có tiền..
To lắm chắc là đắt..
Sinh viên nghèo như anh kiếm đâu ra..

Chàng trai nói với cô bé vẻ chán chán và xấu hổ nữa..

- Mua cho em đi anh..
Anh chẳng bao giờ tặng em cái gì to tát vậy..
Em thích con gấu ấy..

- Nhưg anh nói thật mà..
Anh xin lỗi..
Anh sẽ mua tặng em khi anh có đủ tiền..

- Nhưng em muốn bây giờ mà..

- ..

- Ừ..
Rồi anh mua đc k..

..

- Anh ơi,chiều nay đi chơi đc k..

- Anh bận rồi..
Khi khác đc k..

- Ừ..

..

- Anh ơi,hôm nay đi cắm trại..
Anh đi k..

- Anh k đi đâu..
Anh có việc..

..

- Sao cả tháng nay anh k đi chơi với em..
Anh tránh em à..

Con bé tức tối hỏi..

- K..
Anh bận thật..

- Anh bận gì..
Bận gì mà lắm thế..
Bận tới nỗi k dành đc 30' cho em à..

- Anh xin lỗi..

- Rồi anh trễ hẹn..
Thất hứa..
Anh hứa mấy lần nhưng anh chẳg tới là sao..
Em cứ phải chờ đợi anh là sao..
Em k chịu đc đâu…
Anh đã k cho e đc bất cứ thứ gì,lại còn tránh mặt em..
Anh quá đáng lắm..

Và con bé bỏ đi,vội vàng..
Bỏ lại chàng trai đứng như trời trồng giữa cái nắng gay gắt của buổi trưa gần hè..

Tối đó con bé nhắn tin..
- E muốn chia tay..

- Sao thế..
Anh xin lỗi em rồi mà..
Em giận anh à..

- E cảm thấy hết tình cảm rồi..
K muốn yêu anh nữa..
Với lại em cần nhiều hơn những gì a có thể cho em..
Quyết định vậy đi..
Chia tay..

- Ừ..

...

Và chia tay..
Con bé bắt đầu quen..
Rồi yêu một người khác qua sự giới thiệu của bạn nó..
Thỉnh thỏang nó có gặp lại người yêu cũ..
Nhưng những gì nó làm là quay đi và bước tiếp..

Có lần nó nhìn người yêu cũ của mình đang nhễ nhại mồ hôi trong quán cafe vào giờ đông khách nhất..

Nó tự nhủ:
- Đi làm kiếm tiền à..
Chắc là nợ tiền nhà..

2 tháng trôi qua..
Nó đã có người yêu mới đc 2 tháng..
Cũng đồng nghĩa với việc chia tay ny cũ khoảng thời gian gần như vậy..

Đêm mưa hôm ấy..
Máy điện thoại bỗng có tin nhắn từ 1 số quen thuộc..

- Em ra ngoài đc k..

- Đag mưa..
Anh tìm gặp làm gì..

- Em ra cổg thôi..
Anh có thứ muốn đưa cho em..

Nó với cái ô..
Rồi lật đật ra cổng..

- Anh tặng em..
Như anh đã hứa..
Món quà cuối cùng..

Nó lặg người..
Là con gấu ấy.
Con gấu nó đã đòi mua..
Nhìn người yêu cũ nó ướt sũng trong mưa..
Nhưng con gấu thì đc bọc kín lại trong giấy bóng..

- Anh đã hứa tặng em..
Khi nào anh đủ tiền..
Giờ anh mới có đủ..
Tặng muộn 1 tí..
Em sống hạnh phúc nhé..

Nó cầm con gấu to..
Nặng trịch k biết vì nước mưa hay vì cái gì nữa..
Nó đứng lặng đi nhìn ng yêu cũ của nó đi khuất..
Sau những giọt nước mưa buốt tê tái..
Thì ra người yêu nó k đi chơi với nó vì anh đi làm thêm..
Và anh đi làm thêm là vì nó..
Vì sự ích kỷ..
*** xuẩn của nó..

Người yêu nó đã buông tay nó thế đấy..
K níu giữ điều gì..
Chỉ duy nhất 1 lời hứa với nó..

Anh sẽ mua tặng em khi anh có đủ tiền…

Nó khóc..
Giữa cơn mưa cuối cùng với nhữg giọt nước mưa kia..
Nó biết rằng k bao giờ nó tìm lại đc tình yêu đây nữa..

Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2011

Lonely




Cô đơn là cho đi mà không có người nhận, là muốn nhận mà chẳng có ai cho. Cô đơn là chờ đợi, mà cái mình chờ đợi chẳng xảy đến. Như hai bờ sông nhìn nhau mà vẫn nghìn trùng cách xa bởi dòng sông, nên cô đơn là gần nhau mà vẫn cách biệt. Không phải cách biệt của không gian mà là cách biệt của cõi lòng. Bởi đó,người yêu có thể cô đơn ngay khi ở bên nhau.
Càng gần nhau mà vẫn cách biệt thì nỗi cô đơn càng cay nghiệt. Đã cay nghiệt mà vẫn phải gần nhau thì lại càng cô đơn hơn.
Người ta gần nhau mà vẫn có thể xa nhau, vì trong cuộc đời, mỗi người đều có hai thế giới. Thế giới riêng trong cõi lòng và thế giới ngoài xã hội. Thế giới tâm hồn sụp đổ thì thế giới bên ngoài thành hoang vắng, vô nghĩa. “ Lòng buồn cảnh có vui đâu bao giờ ”. Vì thế, người ta có thể cô đơn giữa đám đông. Cả vườn hoa chẳng có nghĩa gì nếu không có loài hoa người ta kiếm tìm. Người đưa thư trở thành thừa thãi nếu không có cánh thư người ta đang chờ mong. Chỉ một cánh hoa của lòng thôi cũng đủ làm cho cả khu đồi thành dễ thương. Chỉ một cánh thư thôi cũng đủ làm cho bầu trời xanh thăm thẳm. Làm gì còn cô đơn nữa nếu đã có bắt gặp

Người ta cô đơn khi thấy quanh mình chỉ là những dòng sông lững lờ, chỉ là những con nước thờ ơ. Người ta có thể cô đơn vì không đến được với người khác. Người ta cũng có thể cô đơn vì người khác không muốn đến với mình. Cô đơn nào thì cũng là một hải đảo. Nhưng nỗi cô đơn bị người khác hờ hững thì cay đắng hơn. Khi tự mình không bước tới thì người ta cũng có thể tự mình bước ra khỏi hàng rào cô đơn đó. Còn nỗi cô đơn bị người khác thờ ơ thì đưa người ta vào nỗi buồn mà có khi đau đớn hơn tù đầy, có khi u ám hơn sự chết, vì đây là nỗi cô đơn muốn chạy trốn mà chẳng trốn chạy được. Tôi thương, nhưng người khác có thương tôi không đấy là tự do của họ. Cho đi phần đời của mình mà không được đáp trả vì thế mới có xót xa.
Chỉ có ai đã cô đơn mới có thể hiểu nỗi buồn, mới thấy cái hoang dại trong cuộc đời của kẻ cô đơn như ta .
Người ta đi tìm chân trời mới, lòng sao lại buồn, hay ta buồn cho ta, cho nỗi cô đơn giữa rừng người nơi thành thị náo nhiệt này ...

Cô đơn - cảm giác không thể gọi thành tên . một mình trên đường ... Dòng người vẫn đi, vẫn ồn ào ... Một mình ta lặng lẽ ... Vậy là cô đơn !!!

Cô đơn là khi một mình với biển ... Biển vẫn vậy ... Vẫn ồn ào ... Vẫn hôn lên bờ cát ... Tự nhiên thấy mình vô duyên lạ ...
Một mình với biển ... Thả bộ ... Trên mình khoác chiếc áo gió ... Mũ trùm kín đầu ... Mưa nhẹ phả vào mặt ... Buốt ... Lạnh .... Muốn có một vòng tay ai đó ôm mình ... Kéo mình vào lòng ... Biết mình cô đơn ...
Nhìn lại dấu chân trên cát chỉ có mình ...
Cô đơn là khi một mình lang thang trong mưa ... Một mình khóc, mong mưa xoá hết nước mắt để mai mình vững vàng hơn ...

Cô đơn khi một mình trong phòng ... Bản nhạc vẫn vang lên ... Muốn có ai đó gọi điện chỉ để nói một câu xin chào ... Muốn có một cái xiết tay thật chặt để biết mình không một mình, để biết mình không đơn độc.

Cô đơn là khi một mình nhìn hoàng hôn đang dần qua ... Muốn có ai đó để ôm vào lòng ...
Cô đơn là khi giáng sinh đến, ai cũng có người tay trong tay, hay một nhóm bạn vừa đi vừa nô đùa ... Nhớ noen trước mình cùng với xóm leo rào vào công viên để không mất tiền vé ... Giờ tay mình đâu ai nắm ...
 
Cô đơn để biết cảm ơn cuộc sống đã mang cho mình những người bạn ... Để mình không phải một mình trước biển, để có ai đó nắm tay mình thật chặt, để có ai đó gọi 3 giây chỉ để nói xin chào ... Để có những người bạn cùng đi chơi đêm noen lạnh giá ...
Năm mới sắp đến rồi chúc mọi người có bàn tay ai để nắm và có ai đó nắm tay mình. Chúc mọi ngưòi không thấy vô duyên khi biển hôn bờ cát.

Nếu tôi biết rằng...

Nếu tôi biết rằng...

Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy bạn ngủ say, tôi sẽ giữ bạn thật chặt và nguyện cầu Thượng Đế giữ gìn tâm hồn bạn.

Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng tôi thấy bạn bước ra ngoài, tôi sẽ ôm chặt lấy bạn, hôn bạn thật kêu và gọi bạn quay về.

Nếu tôi biết đó là lần cuối cùng tôi nghe thấy tên bạn được xướng lên trong lời ca tụng – chúc mừng, tôi sẽ lưu lại từng lời nói, hành động của bạn trong những cuộn băng video và sẽ xem đi xem lại chúng nhiều ngày.

Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng để tôi có thể dành một hoặc hai phút còn sót lại, tôi sẽ dừng lại và nói “Mình yêu thương, quý bạn lắm!”, dù bạn ra vẻ bạn dư biết điều đó.

Ngày mai sẽ tạo nên sự quên lãng, đó là một điều chắc chắn; và chúng ta sẽ không bao giờ có cơ hội thứ hai để làm đúng mọi việc.

Có nhiều cách để nói lời yêu thương và nhiều cơ hội để chứng tỏ rằng chúng ta có thể làm được tất cả mọi việc.

Chỉ trong trường hợp tôi trở nên lầm lẫn và ngày hôm nay là tất cả những gì tôi có, tôi sẽ nói rằng tôi yêu thương, quý mến bạn đến dường nào.

Tôi hy vọng sẽ không bao giờ quên rằng ngày mai đã được hứa dành cho một người và ngày hôm nay có thể là lần cuối cùng bạn có cơ hội được ôm người bạn yêu thương thật chặt vào lòng.

Nếu bạn đang chờ đến ngày mai, tại sao lại không thực hiện mọi thứ ngay trong hôm nay? Bởi nếu ngày mai không bao giờ tới, bạn sẽ phải hối tiếc rất nhiều vì đã không dành những phút giây hiếm hoi còn lại để sẻ chia một nụ cười, một cái ôm hay một nụ hôn và rằng bạn đã quá bận rộn để tặng ban những gì có thể giúp ước mơ của một người thành sự thật.

Hãy giữ những người mà bạn thật sự yêu thương trong vòng tay của mình, thì thầm vào tai họ, nói với họ rằng bạn yêu thương họ nhiều như thế nào và rằng sẽ luôn giữ hình ảnh thân yêu của họ.

Hãy dành thời gian để nói “Mình xin lỗi!”, “Tha thứ cho mình nhé!”, “Cảm ơn”, hay “Không sao! Mọi việc sẽ ổn cả thôi!”. Và nếu ngày mai không bao giờ đến, bạn sẽ không phải hối tiếc về ngày hôm nay một khi bạn đã nói những lời trên.

Hãy biết xin lỗi và bắt đầu lại và nói với những người thương yêu bạn rằng bạn cũng yêu thương họ rất nhiều!


Thử yêu lần nữa




Xét về tình cảm, họ yêu nhau. Nhưng về lý trí, rõ ràng, Tony không phải mẫu hình lý tưởng của cô. Joshy hiểu rõ hai người là hai thế giới. Tony cũng chưa muốn có bạn gái để dồn sức cho sự nghiệp. Ngoài mặt, cậu dửng dưng nhưng lại luôn có một sự quan tâm đặc biệt không lời. Vì tất nhiên, dửng dưng chưa bao giờ có nghĩa là không thích. Và họ đã có với nhau một tháng với những gì đẹp đẽ nhất. Mọi việc đi nhanh hơn cả tên lửa NASA, đâu có ai biết cách làm cho tên lửa chậm lại khi nó đã được phóng.

Cả Joshy và Tony đều cảm thấy những vấn đề không bình thường giữa hai người nhưng họ luôn né tránh. Một sai lầm kinh điển của những đôi yêu nhau. Không lâu sau đó, Tony đề nghị chia tay. Cậu đã phải chịu nhiều áp lực trong việc cố gắng trở thành một người bạn trai. Việc có bạn gái đã ngốn mất nhiều thời gian mà đáng lẽ ra cậu phải dành cho sự nghiệp của mình.

Những ngày sau đó là những ngày u ám & nặng nề. Tony vẫn làm việc đều đều dù cậu không thể phủ nhận rằng cậu thấy rất trống vắng. Khi đã bình tĩnh hơn và thôi khóc, Joshy nhận thấy việc chia tay của hai người là việc vô lý nhất cô từng biết. "Có lẽ mình phải làm một cái gì đó!".

Hai tuần sau, Joshy hẹn Tony đến quán nước quen thuộc. Cô nhìn thẳng vào mắt Tony và hỏi: "Mình chia tay đã nửa tháng, anh đã cảm thấy thoải mái và dễ chịu hơn chưa?". Chắc chẳng ai trên đời này cho rằng trống vắng là một cảm giác thoải mái dễ chịu nhưng Tony vẫn im lặng. "Em đã có rất nhiều điều không hiểu" - Joshy nói - "Nhưng ngày hôm đó, cả hai chúng ta đều khong đủ bình tĩnh để nói chuyện với nhau. Em thật sự muốn biết anh đã chịu áp lực như thế nào".

Không dễ để Tony nói ra những gì cậu nghĩ nhưng Joshy đã khéo léo thuyết phục bằng tất cả những dịu dàng và cảm thông nhất mà cô có thể. Sau cùng, cô nói: "Em thật sự không thể chịu đựng được khi mình mất nhau như vậy. Nếu anh vẫn còn một chút tình cảm với em, chỉ cần một chút thôi nhưng là tình cảm thật sự chứ không phải lòng thương hại và anh cũng không muốn kết thúc như thế, chúng ta hãy cùng nhau bắt đầu lại thật chậm. Em tin mình có cơ hội để làm mọi việc tốt đẹp hơn".

Tony im lặng rất lâu. "Mình sẽ bắt đầu thật chậm như thế nào?" - Cậu hỏi. "Nếu anh thật sự muốn biết và muốn thử, hãy gật đầu cho em xem nào!" - Joshy trả lời. Tony bật cười và gật đầu. Joshy vẫn luôn lém lỉnh như thế.

Joshy chậm rãi. "Sẽ có một vài quy định bắt buộc, tất nhiên! Nhưng hãy thoải mái anh nhé! Em chỉ muốn cùng anh chơi một trò chơi thôi! Và đây là quy định của cô: Mỗi tuần họ sẽ gặp nhau ít nhất một lần và nhiều nhất ba lần. Mỗi người được quyền chủ động những cuộc hẹn và cả việc sẽ đi đâu trong một tuần. Tuần sau đến lượt người kia. Người bị động có quyền từ chối nếu không thoải mái nhưng một tuần bắt buộc phải có một lần đi cùng nhau. Đến khi một người muốn có cuộc hẹn thứ tư trong một tuần và người kia đồng ý thì đã đến lúc mọi việc trở lại bình thường như nó vốn như thế.

"Để bắt đầu, chúng ta sẽ bốc thăm" - Joshy lấy từ trong xắc tay hai lá thăm be bé - "Người nào bốc được lá thăm ghi chữ THE FIRST sẽ là người chủ động hẹn đầu tiên. Và tuần kế tiếp sẽ là quyền chủ động của người kia. Cứ như thế! Anh đã luôn nhường em nên lần này em nhường anh trước đấy!"

Tony bốc trúng lá thăm ghi chữ THE FIRST. Một tuần sau đó, cậu hẹn Joshy và trò chơi bắt đầu. Không dễ để hàn lại những thứ đã vỡ. Rất nhiều lúc Tony cảm thấy chán nản. Ý nghĩ về việc không hợp nhau làm cậu cứ muốn bỏ cuộc giữa chừng. Nhưng tình yêu cậu dành cho Joshy là một tình yêu thật sự. Joshy đã nói với cậu trước khi ra về ngày hôm đó: "Em chỉ cần anh can đảm và kiên nhẫn chút thôi để cùng em vượt qua giai đoạn khó khăn này". Cậu luôn nhắc nhở mình câu nói ấy để kìm bớt tính nóng vội và mau nản. Joshy cũng không dễ chịu gì hơn. Cô phải đánh đòn tính tự ái của mình rất nhiều roi để nó yên thân mà nằm xẹp xuống. Cô tập yêu luôn cả những điều khiếm khuyết ở người con trai minh chọn. Cô lặp lại liên tục trong đầu hai từ "kiên nhẫn". Đã có nhiều điều buồn cười xảy ra trong suốt những ngày đó. Vì Joshy không hề quy định sẽ làm gì trong những lần gặp nhau nên họ nghĩ ra đủ trò. Joshy bắt Tony phải đến tiệm uốn tóc tán gẫu với cô trong khi các cô thợ rị mọ với cả đống ống cuốn trên đầu. Tony cũng khiến Joshy dở khóc dở cười khi ngồi chờ cậu trên thành hồ bơi nam. Họ đã cùng nhau chạy đua một chặng đường rất dài để tìm lại nhau.

Dần dần, họ thấy thích thú được quyền "hành hạ" người kia mỗi tuần và cả cái cách hỏi nhau khi bắt đầu một cuộc hẹn: "Chiều thứ sáu này em rảnh không?". Thêm một thời gian nữa, họ bắt đầu thấy nhớ nhau và cần nhau nhiều hơn là ba cuộc hẹn mỗi tuần. Tony đã thích nghi được với việc san sẻ thời gian và áp lực cho một người luôn sẵn sàng lắng nghe cậu. Và cậu nhận thấy việc có cả bạn gái lẫn sự nghiệp không phải là điều quá khó. Vào tuần cuối cùng của tháng tư, Tony hẹn Joshy lần thứ tư trong một tuần. Hôm đó là một ngày tuyệt vời không kém ngày đẹp trời lúc họ quen nhau. Nhưng Joshy vẫn giữ nguyên quy tắc "mỗi người một tuần" của mình, cô chỉ điều chỉnh nó thành thỏa thuận. "Và tất nhiên người ta có thể vi phạm thỏa thuận trong những trường hợp có thể thương lượng được" - Joshy nháy mắt tinh nghịch khi cả hai đứng mút kem.

Ngày 14 tháng 6, Joshy đem đến cho Tony một hũ thủy tinh đựng đầy socôla với dòng chữ: "Be my valentine!". Joshy cười một nụ cười của nắng: "Những chuyện không vui đã khiên chúng ta xa nhau vào đúng ngày lễ Tình yêu. Em không muốn đợi đến năm sau mới đưa anh món quà này! Em yêu anh!" - Cô hôn Tony.

"Có một điều anh đã thắc mắc rất lâu!" - Tony nói sau khi qua phút ngất ngây - "Nếu ngày hôm đó em bốc phải lá thăm THE FIRST thì khi nào em sẽ hẹn anh?" Một nụ cười bí ẩn nở trên môi Joshy: "Thì đã bao giờ em không bốc phải là thăm THE FIRST đâu! Cả hai lá thăm đều là THE FIRST, em chỉ không cho anh nhìn thấy lá thăm của em thôi! Em muốn anh bắt đầu khi anh thật sự sẵn sàng. Còn em thì đã luôn sẵn sàng để chờ đợi anh!". Tony hỏi tiếp, cố giấu vẻ xúc động: "Nếu như anh không chơi trò đó với em, hoặc nếu như anh không hẹn lần thứ tư... nếu...". Nhưng hai ngón tay xinh xinh của Joshy đã đặt lên môi Tony để ngăn cậu nói tiếp. Cô nhẹ nhàng: "Đó là một bí mật! Khi đó, em sẽ tính cách khác nhưng em sẽ không nói anh nghe đâu!" Tony vòng tay ôm lấy cô. Cậu cũng không cần biết đến điều bí mật đó. Và sẽ chẳng bao giờ biết rằng Joshy chẳng có một dự tính nào cho những tình huống đó. Bởi cô tin là cả hai sẽ làm cho mọi việc tốt đẹp hơn.

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn. Dù có thành công hay thất bại, bạn cũng không có gì để hối tiếc vì đã không sống và yêu hết mình. Hãy cho những người yêu thương mình và chính mình một cơ hội. Đừng bỏ cuộc quá sớm khi mọi thứ vẫn còn có thể!

Tôi đã bắt đầu biết... nói dối


Tôi đã bắt đầu biết... nói dối


Thủa nhỏ, tôi được dạy rằng, phải sống trung thực không dối trá với bản thân mình và với mọi người vì đó là con đường sáng duy nhất của kiếp người.

Khi đó, tôi chưa hiểu thế nào là trung thực, thế nào là dối trá mà chỉ biết rằng những hành động nào của tôi làm vừa lòng người lớn, được khen là ngoan ngoãn thì đấy là những hành động trung thực. Nhưng đến một hôm, tôi đã biết sự thật trong những lời khen ấy.

Tôi bắt đầu biết nói dối, những lời nói dối chân thành nhất của đời mình. Tôi có ngừơi bạn quanh năm lênh đênh trên con tàu nhỏ, đã cũ, đi câu mực, đánh cá trên biển, vài tháng mới trở lại đất liền vài ngày.

Một lần, anh đi biển và thời tiết thay đổi đột ngột khiến biển động dữ dội.

Nhà anh chỉ còn người mẹ già ốm yếu. Vì quá lo lắng cho con trai, bệnh tim tái phát khiến bà phải vào viện trong tình trạng hôn mê. Khi đó gió biển gào thét dữ dội.

Các bác sĩ quyết định phải mổ ngay nhưng họ không thể tiến hành ca mổ trong lúc bà mẹ lâm vào tình trạng hôn mê, suy kiệt tinh thần hoàn toàn.

Trong những lúc tỉnh táo ngắn ngủi, bà thều thào hỏi bảo đã tan chưa, con trai bà đã về chưa? Khi đó có một người làng bên cho biết đã tìm thấy mãnh vỡ của con tàu nhà bà dạt vào bờ biển. Bà hỏi các bác sĩ nhưng không ai trả lời.

Tôi đứng ở đó và thật rồ dại khi trung thực kể cho bà nghe rằng con bão khủng khiếp lắm, kéo dài vài ngày nữa mới thôi, con tàu đã bị vỡ, sóng sô vài mãnh vào bờ, con trai bà (bạn thân của tôi) không biết số phận ra sao?

Các bác sĩ không kịp cản tôi.

Câu chuyện tôi vừa kể đã đánh gục những sức lực yếu ớt cuối cùng của bà. Bà nấc nhẹ và thiếp đi. Bác sĩ bó tay. Tôi tình cờ phạm phải một tội ghê ghớm mà suốt đời tôi không tha thứ cho mình. Sau khi tan bão người bạn tôi sống sót trở về do một chiếc tàu khác cứu.

Anh không trách tôi mà chỉ gục bên mộ mẹ khóc nức nở. Sự trung thực ngu ngốc đã vô tình khiến tôi phạm sai lầm khủng khiếp.

Trong truyện ngắn nổi danh "Chiếc lá cuối cùng" của O.Henrry, một bệnh nhân tin chắc mình sẽ chết. Cô đếm từng chiếc lá rụng của tán cây ngoài cứa sổ và tin rằng đó là chiếc lá đồng hồ số phận của cô.

Khi chiếc lá cuối cùng rơi xuống, cô sẽ chết. Nhưng chiếc lá cuối cùng không bao giờ rụng xuống. Cô gái bình phục, sống khỏe mạnh mà không biết rằng chiếc ls cuối cùng đó chỉ là một chiếc lá giả do một họa sĩ muốn cứu cô vẽ lên vòm cây trơ trụi.

Như vậy sự thật không phải được nhìn thấy bằng mắt, được cảm nhận bằng tri thức. Nếu tôi không kể về cơn bão tôi thấy, mãnh ván tàu vợ tôi được nghe thì có lẽ người mẹ ốm yếu ấy không chết.

Nếu như không có chiếc lá giả kia, cô gái sẽ chết vì bệnh tật và vì tuyệt vọng. Sự thật trong đời sống con người phải đồng nghĩa với tình yêu nữa. Chỉ có điều gì cứu giúp con người, làm cho con người mạnh mẽ lên, hướng con người về ánh sáng...điều đó mới là sự thật.

Còn tất cả những hành động, những lời nói cho dù đúng với mẳ mình thấy, tai mình nghe, tri thức của mình hiểu nhưng chúng khiến cho người khác, hoặc cho niềm tin cuộc sống, mất đi sức mạnh tinh thần dẫn đến việc hủy hoại đời sống thì đều không phải là trung thực. Nếu chúng là sự thật, đó là sự thật của một con quỷ không biết yêu thương con người.

Một lời nói dối trong tình yêu có thể cứu người và một lời nói thật phũ phàng có thể giết ngừơi. Tất nhiên chúng ta sẽ chọn lời nối dối chân chính.

Tuy vậy để phân biệt khoảng cách giữa những lời nói này cũng là một điều khó khăn và tùy thuộc vào từng hoàn cảnh đặc biệt. Bạn có biết nói dối thế nào để lời nói dối ấy là lời nói dối chân thành, chứa đầy tình yêu thương con người?

Đơn giản thôi. Bạn hãy giữ lấy một trái tim tha thiết với cuộc đời và đồng loại.

Yêu một người


Y3^u m0^.T nGu`i


Y3^u 1 ngU`i lA` chA^'p nhA^.n bU0'k đ1 kHi ngU`i A^'y k cA^`n m`h nU~a...
Y3^u 1 ngU`i lA` chA^'p nhA^.n bu0^g tAy ngU`i A^"y rA kHi ngU`i A^'y mU'n nA'm chA.t lA^'y 1 bA`n tAy khA'c...
Y3^u 1 ngU`i lA` chA^"p nhA^,n lU`a d0^'i ngU`i A^'y rA`ng: T1`h y3^u cU?a m1`h đA~ chA^'m dU"t đ3^? cHo ngU`i A^"y k phA?i bA^.n tA^m sUy ngh1~...