A’y c0’ bit’ K0 bi’t bAo nhiEu lAn T0’ nhIn lEn bAu tr0i dAy sAo kia dE u0’c nguyEn. T0’ u0’c rAng chUng tA sE lu0n mAi 0 bEn nhAu. T0’ u0c rAng t0 sE mAi la ngu0i lAu nhUg gi0t nu0c mA’t lAn trEn ma’ cu?a A’y, sE lu0n lA ngu0i đE A’y chia sE niEm vUi n0i bu0n. VA A’y 0i, điEu u0c quan tr0ng nhAt lA gì A’y có bi’t? "T0’ u0c rAng A’y sE la ngu0i HP nhAt thE giAn dE T0’ dc lA ngu0i HP thu 2 sAu A’y" A’y 0i! GiA nhu nhung luc ng0i cUng A’y th0i giAn cU kEo dAi mAi. GiA nhU t0’ c0 thE Bu0c vAo tAm h0n A’y. GiA nhU t0’ c0 thE ghi nh0 m0t cAch r0 rAng hInh Anh A’y tr0g tAm trI. GiA nhU t0’ c0 thE m0 vE A’y hAng DEm. GiA nhU t0 bi’t A’y nghI GI vE t0’. GiA nhU mA c0 A’y 0 DAy! GiA nhU Ay lA cOn Ma’t fAi, t0’ lA c0n Ma’t tra’i thi minh sE mAi 0 bEn, chAng c0 c0n Ma’t thu 3 nAo cA. GiA nhU thE giAn lA m0t bu0i hoAng h0n, A’y lA mAt tr0i vA t0’ lA biEn r0ng. GiA nhU t0’ chAng bAo giO FAi hoAi nghi vE cAu chuyEn c0 tIch, hoAng tU lAy v0, cOng chUa lAy ch0ng, sE chI c0 nhUng DAa trE th0i, dAt tAy nhAu quA cAnh đ0ng c0 n0i... GiA nhU chUng tA hiEu nhiEu h0n nhUng điEu chUng tA biEt, rAng m0i d0ng s0ng DEu DO vE m0t biEn nhUng k0 FAi s0ng nAo cUng sAu, cAn nhU nhAu. VA Ay 0i! GiA mA t0 c0 thE biEn m0i cAm xUc thAh l0i, giA mA t0 c0 thE gUi nhUg yEu thU0ng vAo gi0. GiA nhU thU0ng yEu k0 bAo gi0 phAi lA ng0n c0 DE v0 TIh bI DAm nAt Du0i chAn quA. GiA nhU thE giAn chI c0 m0t ng0i nhA, DE chUg tA c0 chUg 0 cUa s0, chUg cUa Di, vA chUg m0t mAi nhA. GiA nhU mA A’y bi’t, c0 nhUg DIEu giAn DOn chAg thE n0i thAh l0i. GiA nhU mA t0’ chAg bAo gi0 FAi ngAn ngAi m0i kHi nHIn sAu vAo DOi mAt A’y, k0 FAi DAn Do DIEu GI DO v0 tIh. GiA nhU t0 hIEu Dc DIEu giAn DOn sAu nhUg tiEg th0 dAi, sAu Anh mAt, nU Cu0i, sAu cAi nHIn xA x0i, sAu nhUg nEt trAm tU trEn Gu0g mAt A’y. VA m0i khi nghI vE t0’... GiA nhU A’y DUg bAo gi0 nghI rAg thi si biEt lAm th0... b0i vI thE mA h0 m0 rAt gi0i... GiA nhU Ay DUg bAo gi0 nghi rAg nhA vAn bIEt viEt truyEn... b0i vi thE mA h0 bIa rAt tAi... T0 c0 thE lA thi si, lA nhA vAn hAy m0t ngU0i viEt kIch, t0’ c0 thE t0 mAu lEn nhUg DIEu nh0t nhAt cUa Cu0c sOg, nhUg dUOg nhU trAi tim t0’ lAi lA DIEu mA chAg bAo gi0 t0 c0 thE viEt hEt thAh l0i. DOn giAn vAy th0i vA giA nhU c0 m0t sU DOc ngU0c lAi DE DUg bAo gi0 cO m0t dAu "chAm" sAu tất ALL nhUg DIEu Dc viEt rA tU nhUg n0i niEm v0 hAn! NhUg bAy gi0..ALL... ChI LA gIAc m0 mA th0i...

Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2011

Tôi đã bắt đầu biết... nói dối


Tôi đã bắt đầu biết... nói dối


Thủa nhỏ, tôi được dạy rằng, phải sống trung thực không dối trá với bản thân mình và với mọi người vì đó là con đường sáng duy nhất của kiếp người.

Khi đó, tôi chưa hiểu thế nào là trung thực, thế nào là dối trá mà chỉ biết rằng những hành động nào của tôi làm vừa lòng người lớn, được khen là ngoan ngoãn thì đấy là những hành động trung thực. Nhưng đến một hôm, tôi đã biết sự thật trong những lời khen ấy.

Tôi bắt đầu biết nói dối, những lời nói dối chân thành nhất của đời mình. Tôi có ngừơi bạn quanh năm lênh đênh trên con tàu nhỏ, đã cũ, đi câu mực, đánh cá trên biển, vài tháng mới trở lại đất liền vài ngày.

Một lần, anh đi biển và thời tiết thay đổi đột ngột khiến biển động dữ dội.

Nhà anh chỉ còn người mẹ già ốm yếu. Vì quá lo lắng cho con trai, bệnh tim tái phát khiến bà phải vào viện trong tình trạng hôn mê. Khi đó gió biển gào thét dữ dội.

Các bác sĩ quyết định phải mổ ngay nhưng họ không thể tiến hành ca mổ trong lúc bà mẹ lâm vào tình trạng hôn mê, suy kiệt tinh thần hoàn toàn.

Trong những lúc tỉnh táo ngắn ngủi, bà thều thào hỏi bảo đã tan chưa, con trai bà đã về chưa? Khi đó có một người làng bên cho biết đã tìm thấy mãnh vỡ của con tàu nhà bà dạt vào bờ biển. Bà hỏi các bác sĩ nhưng không ai trả lời.

Tôi đứng ở đó và thật rồ dại khi trung thực kể cho bà nghe rằng con bão khủng khiếp lắm, kéo dài vài ngày nữa mới thôi, con tàu đã bị vỡ, sóng sô vài mãnh vào bờ, con trai bà (bạn thân của tôi) không biết số phận ra sao?

Các bác sĩ không kịp cản tôi.

Câu chuyện tôi vừa kể đã đánh gục những sức lực yếu ớt cuối cùng của bà. Bà nấc nhẹ và thiếp đi. Bác sĩ bó tay. Tôi tình cờ phạm phải một tội ghê ghớm mà suốt đời tôi không tha thứ cho mình. Sau khi tan bão người bạn tôi sống sót trở về do một chiếc tàu khác cứu.

Anh không trách tôi mà chỉ gục bên mộ mẹ khóc nức nở. Sự trung thực ngu ngốc đã vô tình khiến tôi phạm sai lầm khủng khiếp.

Trong truyện ngắn nổi danh "Chiếc lá cuối cùng" của O.Henrry, một bệnh nhân tin chắc mình sẽ chết. Cô đếm từng chiếc lá rụng của tán cây ngoài cứa sổ và tin rằng đó là chiếc lá đồng hồ số phận của cô.

Khi chiếc lá cuối cùng rơi xuống, cô sẽ chết. Nhưng chiếc lá cuối cùng không bao giờ rụng xuống. Cô gái bình phục, sống khỏe mạnh mà không biết rằng chiếc ls cuối cùng đó chỉ là một chiếc lá giả do một họa sĩ muốn cứu cô vẽ lên vòm cây trơ trụi.

Như vậy sự thật không phải được nhìn thấy bằng mắt, được cảm nhận bằng tri thức. Nếu tôi không kể về cơn bão tôi thấy, mãnh ván tàu vợ tôi được nghe thì có lẽ người mẹ ốm yếu ấy không chết.

Nếu như không có chiếc lá giả kia, cô gái sẽ chết vì bệnh tật và vì tuyệt vọng. Sự thật trong đời sống con người phải đồng nghĩa với tình yêu nữa. Chỉ có điều gì cứu giúp con người, làm cho con người mạnh mẽ lên, hướng con người về ánh sáng...điều đó mới là sự thật.

Còn tất cả những hành động, những lời nói cho dù đúng với mẳ mình thấy, tai mình nghe, tri thức của mình hiểu nhưng chúng khiến cho người khác, hoặc cho niềm tin cuộc sống, mất đi sức mạnh tinh thần dẫn đến việc hủy hoại đời sống thì đều không phải là trung thực. Nếu chúng là sự thật, đó là sự thật của một con quỷ không biết yêu thương con người.

Một lời nói dối trong tình yêu có thể cứu người và một lời nói thật phũ phàng có thể giết ngừơi. Tất nhiên chúng ta sẽ chọn lời nối dối chân chính.

Tuy vậy để phân biệt khoảng cách giữa những lời nói này cũng là một điều khó khăn và tùy thuộc vào từng hoàn cảnh đặc biệt. Bạn có biết nói dối thế nào để lời nói dối ấy là lời nói dối chân thành, chứa đầy tình yêu thương con người?

Đơn giản thôi. Bạn hãy giữ lấy một trái tim tha thiết với cuộc đời và đồng loại.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét