A’y c0’ bit’ K0 bi’t bAo nhiEu lAn T0’ nhIn lEn bAu tr0i dAy sAo kia dE u0’c nguyEn. T0’ u0’c rAng chUng tA sE lu0n mAi 0 bEn nhAu. T0’ u0c rAng t0 sE mAi la ngu0i lAu nhUg gi0t nu0c mA’t lAn trEn ma’ cu?a A’y, sE lu0n lA ngu0i đE A’y chia sE niEm vUi n0i bu0n. VA A’y 0i, điEu u0c quan tr0ng nhAt lA gì A’y có bi’t? "T0’ u0c rAng A’y sE la ngu0i HP nhAt thE giAn dE T0’ dc lA ngu0i HP thu 2 sAu A’y" A’y 0i! GiA nhu nhung luc ng0i cUng A’y th0i giAn cU kEo dAi mAi. GiA nhU t0’ c0 thE Bu0c vAo tAm h0n A’y. GiA nhU t0’ c0 thE ghi nh0 m0t cAch r0 rAng hInh Anh A’y tr0g tAm trI. GiA nhU t0’ c0 thE m0 vE A’y hAng DEm. GiA nhU t0 bi’t A’y nghI GI vE t0’. GiA nhU mA c0 A’y 0 DAy! GiA nhU Ay lA cOn Ma’t fAi, t0’ lA c0n Ma’t tra’i thi minh sE mAi 0 bEn, chAng c0 c0n Ma’t thu 3 nAo cA. GiA nhU thE giAn lA m0t bu0i hoAng h0n, A’y lA mAt tr0i vA t0’ lA biEn r0ng. GiA nhU t0’ chAng bAo giO FAi hoAi nghi vE cAu chuyEn c0 tIch, hoAng tU lAy v0, cOng chUa lAy ch0ng, sE chI c0 nhUng DAa trE th0i, dAt tAy nhAu quA cAnh đ0ng c0 n0i... GiA nhU chUng tA hiEu nhiEu h0n nhUng điEu chUng tA biEt, rAng m0i d0ng s0ng DEu DO vE m0t biEn nhUng k0 FAi s0ng nAo cUng sAu, cAn nhU nhAu. VA Ay 0i! GiA mA t0 c0 thE biEn m0i cAm xUc thAh l0i, giA mA t0 c0 thE gUi nhUg yEu thU0ng vAo gi0. GiA nhU thU0ng yEu k0 bAo gi0 phAi lA ng0n c0 DE v0 TIh bI DAm nAt Du0i chAn quA. GiA nhU thE giAn chI c0 m0t ng0i nhA, DE chUg tA c0 chUg 0 cUa s0, chUg cUa Di, vA chUg m0t mAi nhA. GiA nhU mA A’y bi’t, c0 nhUg DIEu giAn DOn chAg thE n0i thAh l0i. GiA nhU mA t0’ chAg bAo gi0 FAi ngAn ngAi m0i kHi nHIn sAu vAo DOi mAt A’y, k0 FAi DAn Do DIEu GI DO v0 tIh. GiA nhU t0 hIEu Dc DIEu giAn DOn sAu nhUg tiEg th0 dAi, sAu Anh mAt, nU Cu0i, sAu cAi nHIn xA x0i, sAu nhUg nEt trAm tU trEn Gu0g mAt A’y. VA m0i khi nghI vE t0’... GiA nhU A’y DUg bAo gi0 nghI rAg thi si biEt lAm th0... b0i vI thE mA h0 m0 rAt gi0i... GiA nhU Ay DUg bAo gi0 nghi rAg nhA vAn bIEt viEt truyEn... b0i vi thE mA h0 bIa rAt tAi... T0 c0 thE lA thi si, lA nhA vAn hAy m0t ngU0i viEt kIch, t0’ c0 thE t0 mAu lEn nhUg DIEu nh0t nhAt cUa Cu0c sOg, nhUg dUOg nhU trAi tim t0’ lAi lA DIEu mA chAg bAo gi0 t0 c0 thE viEt hEt thAh l0i. DOn giAn vAy th0i vA giA nhU c0 m0t sU DOc ngU0c lAi DE DUg bAo gi0 cO m0t dAu "chAm" sAu tất ALL nhUg DIEu Dc viEt rA tU nhUg n0i niEm v0 hAn! NhUg bAy gi0..ALL... ChI LA gIAc m0 mA th0i...

Thứ Ba, 30 tháng 8, 2011

Làm thế nào để... yêu lại lần nữa !

"Làm thế nào để yêu một lần nữa?" có lẽ là câu hỏi ám ảnh tâm trí của nhiều bạn trẻ từng trải qua một mối tình tan vỡ trước đó.
Quá khứ không phải là tất cả
 
Đối  với tất cả những người muốn biết làm thế nào để yêu một lần nữa thì quên đi những kỷ niệm buồn của quá khứ là gợi ý quan  trọng nhất. Khi yêu, ai cũng muốn chuyện tình của mình thật hạnh phúc và hoàn  hảo như những thước phim "happy ending". Nhưng có một sự thật là con đường dẫn  tới tình yêu của mỗi người ít khi được bằng phẳng đâu bạn ạ. Chính vì vậy, khi chẳng may vì một lý do nào đó mà bạn chia tay người  yêu thì cũng đừng quá bi quan rằng sau này sẽ không yêu một ai nữa, hay tự cho  rằng tình cảm đã chai sạn, yêu cũng... khó. Vấn đề là bạn phải biết làm thế nào để  có thể gạt quá khứ buồn sang một bên, nghĩ về những tương lai tươi đẹp đang ở  trước mắt.
 
Hồng Minh (19t) thẳng thắn chia sẻ: “Tớ đã trải qua một mối tình với cậu bạn cùng lớp, hai đứa yêu nhau cũng được 3 năm. Nhưng sau này vì một số bất đồng quan điểm và hiểu nhầm, cùng những suy nghĩ trẻ con của hai đứa nên bọn tớ đã chia tay. Thời gian đầu thì cũng sốc vì chưa quen với việc không có cậu ấy bên cạnh. Nhưng đúng là thời gian là liều thuốc hữu hiệu chữa lành mọi vết thương, tớ đã tập quên người ấy, quên những kỉ niệm buồn mà hai đứa gặp phải trong tình yêu. Tất nhiên tớ cũng mở lòng với mọi người, không đến mức bi quan, bi lụy. Dẫu rằng đã hơn một năm rồi tớ đi về lẻ bóng nhưng tớ vẫn đang tìm kiếm nửa kia cho chính mình, bởi tớ tin rằng, có một tương lai tốt đẹp đang chờ mình ở phía trước.
Nhưng hãy giữ lại những khoảnh khắc ngọt ngào trong tim
 
Có ai đó từng nói: “Không có tình yêu vĩnh cửu, chỉ có những giây phút vĩnh cửu của tình yêu”. Quả thật vậy, có những phút giây ngọt ngào của tình yêu mà có lẽ đi suốt cuộc đời này chúng ta sẽ không bao giờ quên được. Đó có thể là cái nắm tay rụt rè, cái ôm ấm áp và nồng nàn siết chặt hay kể cả phút dỗi hờn dễ thương của người yêu. Cho dù tương lai có thể các bạn không có duyên thành đôi nhưng những kỉ niệm đó chắc chắn sẽ theo bạn suốt cuộc đời. Vì vậy, đừng dại mà chôn vùi nó như một cái gì đó cần che giấu, nó sẽ càng làm bạn đau hơn mà thôi. Đừng sợ rằng nó sẽ làm bạn đau vì quá khứ buồn sẽ quay trở lại. Vẫn biết khi chia tay ai cũng muốn quên người cũ thật nhanh, nhưng quên đi kí ức buồn và giữ lại trong tim những kỉ niệm ngọt ngào đáng trân trọng cũng là một cách rất tốt để bạn có thể mở lòng với những trái tim khác.
 


Hãy cho người khác cơ hội
 
Một  điều cấm kị nhất với những người đã chia tay người cũ, đó là đóng cửa trái tim mình. Bạn không nhất thiết phải làm  như vậy, bởi thứ nhất khi chia tay cả hai người đã có những suy nghĩ chín chắn  trước khi quyết định, biết đâu nửa kia sau khi chia tay với bạn lại đang nhanh  chóng "fall in love" với ai đó thì sao? Tất nhiên đừng bao giờ nhận lời  ai đó chỉ để trả thù ex của bạn, bởi nó chắc chắn không mang đến hạnh phúc, mà trái  lại, sẽ làm bạn đau khổ nhiều hơn. 
Và bạn hãy tin rằng, đi tìm một nửa cho chính mình là điều không ai có quyền bàn cãi. Đừng sợ rằng những người xung quanh sẽ nhìn bạn bằng con mắt khác, rằng nói bạn đa tình, nay người này, mai người khác, bắt cá nhiều tay... Miễn là đừng làm điều gì đó quá đáng, còn không thì đừng lo, bạn đang đi tìm mảnh ghép cho cuộc đời bạn cơ mà. Hành trình đi tìm một tâm hồn đồng điệu thực sự gian nan hơn chúng ta tưởng rất nhiều đấy. Chính vì vậy, hãy bớt chút thời gian reply tin nhắn cho cậu bạn cùng bàn lớp học thêm tiếng Anh, hay nhận lời đi xem phim với anh chàng mới quen trong câu lạc bộ dance sport mà bạn mới tham gia chẳng hạn. Biết đâu trong một khoảnh khắc vụt thoáng qua nào đấy, bạn chợt nhận ra đã tìm được một nửa của mình nhỉ? Cho người ta cơ hội, cũng chính là đang tự cho mình cơ hội đấy bạn ạ!
 “Đi ắt sẽ đến, tìm ắt sẽ thấy”. Dũng cảm lên bạn nhé. Chúc cho tình yêu ngọt ngào sẽ đến với tất cả những ai có đủ can đảm để tìm nó, một lần nữa!

"Yêu đơn phương" - nhìn từ góc độ khác

Yêu từ một phía là đau khổ, là thiệt thòi vì không được đáp lại... Tại  sao bạn không nhìn tình yêu đơn phương từ một góc độ khác nhỉ?
Yêu đơn phương = hạnh phúc khi thấy nụ cười của người ấy
 
Khi yêu, ta cảm thấy vui và hạnh phúc khi nhớ đến từng cử chỉ, ánh mắt của "người ấy", để rồi thao thức, trằn trọc, băn khoăn: "Biết đâu một ngày nào đó, mình sẽ có một vị trí nào đó trong tim của người ấy?"... Chỉ nghĩ đến điều đó thôi cũng cảm thấy tuyệt vời lắm rồi.
 
Khi thật sự yêu một người, cảm giác mang lại niềm vui cho người ta còn tuyệt hơn là mình được nhận niềm vui. Cho dù bắt gặp "người ấy vui vẻ bên người khác, người ấy mỉm cười với một ai đó không phải là mình, thì bạn vẫn có thể nghĩ rằng: “Người ta đang hạnh phúc, đó chẳng phải là điều mình mong muốn hay sao?" Có thể bạn chỉ hơi buồn một chút, rồi nỗi buồn sẽ trôi đi nhanh thôi, vì bạn đang thấy niềm vui thực sự trong đôi mắt của người ấy cơ mà. Hãy âm thầm trở thành một người bạn đồng hành lặng lẽ bên người ấy, teen nhé.
 
Là không sợ chia tay
 
Yêu  đơn phương là một tình yêu âm thầm, không ràng buộc, không níu kéo, bạn sẽ không phải sợ cảnh bị "sốc" vì  đau khổ khi chia tay. Người ta không thuộc về bạn nên bạn sẽ không lo bị… mất, phải không  nào? Bạn có thể yêu và sống vui vẻ với một tình cảm đẹp trong tim,  trong khi những người yêu nhau có thể đau khổ hơn thế nhiều khi chia tay. Nếu bạn lỡ “yêu đơn phương” một ai đó mất rồi thì bạn đã được “miễn nhiễm” với việc "đau tim" khi "bye bye" người yêu, hãy coi đây là một "điểm cộng" nhé!
 
Giữ được tình yêu trong sáng
 
“Mình  “cảm” cô bạn cùng lớp 3 năm trời nhưng chưa bao giờ dám thổ lộ “tớ  thích ấy”, vì biết bạn ấy đã có "một nửa" rồi. Mình chỉ dám nhìn bạn ấy  từ xa. Đúng là cảm giác chẳng vui vẻ gì khi phải “cảm” đơn phương một người, nhưng mình vẫn luôn  lưu giữ những tình cảm tốt đẹp về bạn ấy, như một kỉ niệm của tuổi học trò vô tư  hồn nhiên.” - Duy (19t) chia sẻ.
 
Tình yêu vốn chẳng phải là một quyết định sáng suốt của lý trí. Nếu một người  biết bạn yêu họ nhưng không đáp trả lại tình cảm ấy thì cũng đừng xem đó là  sự phũ phàng hay cố ý từ chối. Đừng nghĩ rằng bạn có gì đó không tốt, hay bạn không xứng đáng với người đó, mà chỉ là hai người  chưa thực sự có duyên mà thôi.
 
Không thể là một nửa của nhau thì chúng ta có thể là bạn. Yêu đơn phương một người có nghĩa là bạn vẫn có thể là bạn của người ấy ngay cả khi người đó có người khác. Tình cảm bạn bè trong sáng biết bao, hơn thế nữa bạn còn có nhiều cơ hội để nói chuyện với "người trong mộng” của mình một cách tự nhiên nhất. Hãy trân trọng nó và giữ gìn những tình cảm tốt đẹp trong trái tim như một kỉ niệm đẹp, một tình cảm trong sáng, teen nhé!
 
“Hạnh phúc xuất phát từ việc cho đi chứ không phải là nhận lại”. Đừng thất vọng nếu tình yêu không được đáp lại, vì biết đâu đấy, ngày mai thôi sẽ có một người khác mang đến hạnh phúc và tình yêu đến cho bạn thì sao?

Khi con trai giận

Con gái giận là con trai biết ngay, nhưng con gái có biết khi nào con trai giận không?
Khi con trai giận

Con trai giận ít hơn con gái, đương nhiên rồi, con trai cơ mà, chẳng lẽ còn chấp con gái những chuyện nhỏ nhặt. Vì thế khi con trai tức giận có nghĩa là con gái đã làm con trai… không thể nhường nổi nữa rồi. Nếu là con gái, khi giận các nàng sẽ cố tình làm “mặt lạnh”, đôi khi… rơm rớm nước mắt, nghỉ chơi vài buổi, chờ đợi sự dỗ dành, chiều chuộng rồi xin lỗi chán chê của chàng mới chấp nhận hòa bình. Nhưng với con trai thì lại khác, thường thì khi giận, con trai sẽ có không có phản ứng gì thái quá, sẽ vẫn đến đón con gái đi học, vẫn giúp đỡ con gái, nhưng con trai sẽ làm trong trạng thái  im lặng tối đa có thể.  Điều đó “đáng sợ” hơn cả việc nổi giận với con gái. Hoặc là khi con trai "quên" nhắn tin chúc con gái ngủ ngon, hay lấy lí do này nọ để tránh mặt con gái, hủy buổi đi chơi nào đó... thì thực chất là chàng đang muốn tránh mặt con gái đó.

Dù sao thì con trai vẫn là con trai mà. Giận dỗi, tỏ ra người lớn và không cần làm hòa, nhưng đó là khi đứng trước con gái thôi. Chứ nếu ở một mình, con trai sẽ thể hiện sự tức giận của mình bằng việc... đá thật mạnh vào một cái gì đó cho bõ tức hay hét toáng lên ấy chứ!


Con gái phải làm gì bây giờ?

Bình thường á, con gái mà giận con trai, con trai chỉ có nước tá hỏa lên chữa cháy thôi. Nhưng con gái mà biết con trai giận thì có khi lại... giận ngược chàng cũng nên, thế rồi cả hai cùng im lặng cho đến khi... con trai xin lỗi trước. Nhưng mà, nói nhỏ với con gái này, đừng thấy các chàng”dễ bắt nạt” mà làm quá lên nhé, vì chẳng phải lúc nào con trai cũng xuống nước thế đâu, có khi chàng rất nghiêm túc đấy! Con gái nên chủ động làm hòa thì tốt hơn. Nếu chàng không muốn nhắn tin, không muốn gọi điện thì con gái cũng đừng "khủng bố" cái điện thoại của chàng nhé, con trai sẽ cảm thấy stress khi phải đối diện với bạn đấy!

Con trai muốn nhận được lời xin lỗi những cử chỉ quan tâm và dỗ dành của con gái cơ. Con gái hãy nở một nụ cười thật tươi khi đứng trước mặt con trai, ôm con trai một cái, thì thầm vào tai con trai lời xin lỗi hay mua một món quà nghộ nghĩnh. Rồi có thể là gấp những ngôi sao nhiều màu, gấp những con hạc giấy be bé tặng con trai... những cách xin lỗi rất "con gái", nhưng lại dễ khiến con trai xiêu lòng cực kì luôn. Làm lành với con gái thì bao nhiêu "chiêu thức", nhưng với con trai thì dễ dàng hơn nhiều, chỉ cần bạn xin lỗi chân thành là ok rồi. Con trai cũng có cảm xúc như con gái mà thôi, khi giận cũng muốn được nghe lời xin lỗi dịu dàng thay vì gương mặt “bơ”, phớt lờ chuyện giận nhau của con gái.

Con trai trông vậy thôi nhưng lại rất tình cảm, chỉ cần bạn biết cách quan tâm và xin lỗi chân thành thì con trai sẽ không giận bạn lâu đâu, con gái ạ!

Con gái có thích con trai ghen không? Xin thưa với con trai là có đấy!

Con gái có thích con trai ghen không? Xin thưa với con trai là có đấy! 
Nhưng các chàng trai đừng vội bất ngờ nhé, ở đây có một vài điều ngược lại như tính khí thất thường “sáng nắng, trưa râm ran, chiều mưa, tối bão” của con gái í, họ muốn con trai ghen nhưng là ghen kiểu dễ thương, ghen mà khiến con gái có thể tủm tỉm cười một mình trong khi con trai thì đang sắp phát điên lên í!

Những cử chỉ dễ thương

Con gái muốn được quan tâm một cách nhẹ nhàng kín đáo. Ví dụ như chàng thấy bạn đang “tám” chuyện thân mật với một anh chàng hotboy nào đó rất vui vẻ, thực chất là con gái đang “cố tình” làm con trai “ghen” đấy, lúc ấy chỉ cần con trai đến bên con gái và có một hành động nhẹ nhàng nào đó như nói nhỏ vào tai con gái, mỉm cười một cách đầy “bí ẩn” để chứng tỏ cho cậu bạn kia là “bạn í là bạn gái của tớ đấy” điều đó sẽ khiến nàng sướng “râm ran” lên í chứ, à, nhìn chàng lạnh lùng thế kia thôi nhưng cũng biết “ghen” đấy, một hành động thật ngọt ngào phải không nào? 

Dạo này chàng thấy bạn bận rộn mà không thèm đoái hoài tới chàng. Ôi, có thể chàng đã lờ mờ đoán ra được điều gì đó rồi chăng? Lúc í một hành động đáng yêu của con trai là “tình nguyện” đưa đón bạn mọi lúc mọi nơi vì lí do hình như “có một chàng trai nào khác đang được làm xế cho bạn”. Trong khi đó thì con gái cứ giả vờ thực ra dạo này con gái bận rộn không thèm quan tâm đến con trai vì con gái đang chuẩn bị cho một kì thi quan trọng ở trường thôi mà. Nhưng chẳng dại gì con gái nói ra đâu. Vì con gái rất là yêu cái kiểu “ghen”đáng yêu này của chàng.

Con trai ghen cũng đáng yêu đấy chứ! Thật ra con trai cũng như con gái thôi, khi trái tim biết yêu thì sẽ biết ghen và biết giận hờn nhưng con trai à, thay vì thể hiện sức mạnh bằng hành động của mình thì hãy dùng sự thông minh và khôn khéo của mình để “ghen” một cách dễ thương làm trái tim của nàng “râm ran” vì sung sướng í!


Những câu nói ngọt ngào

Con gái cũng thích nghe lắm những câu nói ghen tuông ngọt ngào của con trai. Những câu nói đùa mang tính ghen kiểu hài hước cũng là một kiểu ghen làm các nàng vô cùng thích thú ví dụ như vào buổi tối trước khi đi ngủ chàng sau khi tám chuyện với con gái, chàng nói “ ngủ sớm đi nhé, không được buôn với anh chàng nào đâu đấy” hay mỗi khi kết thúc một tin nhắn chàng “cảnh báo” “ chúc ấy ngủ ngon và không được mơ tớ anh chàng nào khác ngoài…tớ ra đấy nhé!”.

 Lúc í chắc chắn con gái sẽ cười mà không thể khép miệng được vào í, vì con gái biết một sự thật là “ con trai muốn con gái chỉ nghĩ về một mình chàng thôi và như thế thì chẳng có lí do gì để điều ngược lại không xảy ra cả, con trai nhỉ”. Con gái thích những lời nói “ghen tuông” ngọt ngào và đáng yêu như vậy đấy! vì chỉ có như thế, con gái mới biết mình được yêu nhiều như thế nào?

Ghen là một dư vị không thể thiếu trong tình yêu, vì có “ghen” người ta mới biết mình được yêu như thế nào nhưng đôi khi những ghen tuông thái quá sẽ khiến đối phương thấy khó chịu. Con gái cũng thế, con gái sẽ không thích đâu những chàng trai ghen một cách quá độ, muốn quản lý hết mọi mối quan hệ của nàng, kiểu ghen đó đi một cách quá đà khiến cho chàng “giám sát” họ chặt đến lấy luôn mất sự tự do của họ. Điều đó sẽ làm cho con gái cảm thấy ngột ngạt khó chịu như mình bị kìm kẹp vậy. 

Con trai hãy thể hiện những cử chỉ quan tâm những hành động ngọt ngào để thể hiện tình yêu với con gái, thay vì những kiểu “ghen” thái quá làm con gái cảm thấy ngột ngạt. Con trai nhớ nhé, hãy biết ghen cho khéo, vừa thể hiện được tình cảm của mình lại vừa  tỏ được “thái độ” của mình với nàng nữa. Một chàng trai có những hành động và lời nói đáng yêu dĩ nhiên là sẽ được con gái yêu hơn nhiều rồi. 

Con gái khi yêu ai mà chẳng thích những cử chỉ dễ thương cơ chứ, phải không con trai?

Hạnh phúc là gì?

Phải chăng là khi tim bạn đập nhanh, lòng bạn tay bạn ướt đẫm mồ hôi, giọng nói bạn phải chạy theo mới có thể bắt kịp với nhịp đập trái tim nơi lồng ngực?
Đó chưa phải là yêu… Chỉ là THÍCH.

Phải chăng là bạn không thể giữ cho mắt và tay bạn rời khỏi họ?
Đó chưa phải là yêu… Chỉ là SỰ THÈM MUỐN.

Phải chăng là bạn luôn hãnh diện và háo hức muốn khoe họ với mọi người vì họ rất tuyệt?
Đó chưa phải là yêu… Chỉ là MAY MẮN.

Phải chăng là bạn cần họ vì bạn biết họ đang có mặt bên cạnh bạn?
Đó chưa phải là yêu… Bạn cảm thấy như thế, bởi vì bạn đang CÔ ĐƠN.

Phải chăng là bạn ở bên cạnh họ vì đó là điều họ muốn?
Đó chưa phải là tình yêu… Chỉ là LÒNG TRUNG THÀNH.

Phải chăng là bạn ở bên họ vì vẻ bề ngòai của họ làm cho tim bạn đập nhanh hơn một nhịp?
Đó chưa phải là yêu… Chỉ là SỰ MÊ MUỘI.

Phải chăng là bạn tha thứ mọi lỗi lầm của họ vì bạn quan tâm họ?
Đó không phải là yêu… Đó là TÌNH BẠN.

Phải chăng là khi bạn nói với họ rằng họ là người duy nhất bạn nghĩ tới?
Bạn không yêu họ rồi vì… bạn đã NÓI DỐI.

Phải chăng là bạn cho họ những thứ bạn thích vì lợi ích của họ?
Đó chưa phải là tình yêu… Chỉ là LÒNG THẢO.


Thế nhưng…

Khi tim bạn vỡ vụn và đau nhói những lúc họ buồn...
Đó mới là YÊU.

Khi những người khác dù có thu hút bạn, nhưng bạn vẫn ở lại bên cạnh họ một cách không hối hận…
Đó mới là YÊU.

Bạn chấp nhận lỗi lầm của họ vì bạn biết đó là một phần tính cách của họ…
Đó mới là YÊU.

Khi bạn khóc vì những nỗi đau của họ, dù là nhiều lúc đối với những nỗi đau đó, họ còn cứng cỏi hơn cả bạn nữa…
Đó mới là YÊU.

Khi bạn cảm thấy như ánh mắt của họ nhìn thấu tim bạn, chạm vào tâm hồn bạn một cách sâu sắc đến đau lòng…
Đó mới là YÊU.

Phải chăng bạn bằng lòng đưa trái tim, cuộc đời, sự sống cho họ chứ?
Nếu có thì đó là YÊU.

Thứ Tư, 10 tháng 8, 2011

Nước mắt chảy xuôi

Nước mắt chảy xuôi

 

Nó nhớ ngày ba đưa nó vào Sài Gòn nhập học, má đứng dưới tàu mà khóc thật nhiều. Má dặn dò, rồi chuẩn bị cho nó thật nhiều thứ. Má lo lắm, lần đầu tiên nó đi xa thật xa nhà đến vậy...

Hôm ni đọc được mấy bài tham gia cuộc thi viết “Nơi ta đang sống” tự nhiên nước mắt nó tuôn trào, nó khóc tức tưởi như chính nó là những nhân vật trong những câu chuyện ấy…Cũng lâu lắm rồi thì phải nó không như hôm nay, hôm nay nó mít ướt như cô bé hồi năm nhất đại học.
Nó nhấc điện thoại gọi về nhà cho má, má hỏi sao giọng con nghèn nghẹt, mới ngủ dậy hay có đau bệnh gì không? Có ăn uống đàng hoàng không? Má không biết giọng nó nghèn nghẹt bởi vì nó vừa mới khóc… Nó nhớ.
Nó nhớ ngày ba đưa nó vào Sài Gòn nhập học, má đứng dưới tàu mà khóc thật nhiều. Má dặn dò, rồi chuẩn bị cho nó thật nhiều thứ. Má lo lắm, lần đầu tiên nó đi xa thật xa nhà đến vậy.
Nó nhớ, ngày ba tìm được nhà trọ cho nó, gửi gắm cho anh hai con cậu, an tâm rồi ba về quê. Ba không cho nó đưa ba ra ga. Nó đứng ngoài cổng nhà trọ thấy ba đi bộ ra đầu hẻm mà khóc như một đứa trẻ bị bỏ rơi. Lúc đó nó chỉ muốn theo ba về, rồi không học hành không tương lai gì cũng được. Và nó cũng biết rằng ba đang khóc.
Nó nhớ cái ngày nó lo lắng không biết ở quê có chuyện gì mà nóng ruột trong người đến vậy, muốn về nhà thật nhanh. Không báo trước cho ai, nó mua vé tàu về quê. Nó về nhà để thấy má lại khóc… Má khóc vì ba bệnh phải nằm viện, 3 đứa con lại đi học xa, má sợ, má cảm thấy cô đơn.
Nó nhớ ngày tốt nghiệp, ba bệnh nên mình má lặn lội đường xa để vào chúc mừng đứa con gái đầu lòng hoàn thành tốt khóa học. Nhìn thấy nó đừng trên bục nhận tấm bằng má lại khóc, má khóc vì mừng cho nó, má khóc vì má coi đó như là món quà nó trả ơn cho má. Má hạnh phúc. Nhưng má đâu biết rằng món quà đó quá nhỏ so với những gì má đã vì nó hi sinh.
Rồi cũng có ngày nó sẽ trở thành má của những đứa trẻ, nước mắt lại chảy xuôi dòng. Nó sẽ lại lo lắng, hi sinh cho những đứa con của nó, để rồi nó giật mình khi nghĩ rằng má mất ngoại lúc vừa mới lên 3 tuổi, má không có được tình thương, không có được những giọt nước mắt yêu thương lo lắng cho má...

Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2011

Nếu bỗng dưng ta chán nhau



“Thuê bao quý khách tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau…” Hai, ba hôm nay cứ 22g là Quang tắt máy cho đến sáng. Không phải là một chuyện bình thường với một người luôn mở điện thoại 24 / 24. Công việc đòi hỏi Quang phải thường xuyên nghe điện thoại để nhận các hợp đồng từ khách hàng. Quang cũng không có thói quen tắt máy kể cả khi ngủ. Và số của Khương luôn được Quang gài bằng tiếng chuông ầm ĩ nhất. Cô hay trêu đó là tiếng còi báo động tầm xa 10km ( khỏang cách từ nhà Quang đến nhà Khương) - đủ để đánh thức anh dậy ngay cả lúc 2, 3g giờ sáng. 6 tháng yêu nhau, điện thoại Quang chưa một lần nằm trong tình trạng ngoài vùng phủ sóng. Khương quen với việc cứ hở chút hở chút là nhấc điện thoại lên gọi Quang, quen với việc có thể dễ dàng tìm anh bất cứ khi nào cần.

Khương chưa bao giờ nghĩ đến chuyện có một ngày anh tắt máy. Ban đầu cô ngỡ là mình gọi nhầm số. Không! Chắc tại kẹt mạng. Làm gì có! Mọi người vẫn cứ gọi cho nhau ầm ầm đấy thôi, hôm nay có phải Noel hay giao thừa đâu? Điện thoại hư? Cũng chẳng phải. Cô đã thử dùng nhiều máy khác để gọi mà. Rõ ràng là có một chuyện gì đó bất bình thường. Hay đứa ác ôn trời gầm nào đó đã lấy mất điện thoại của anh. Hay anh đang đi chung với một ai khác không – phải – em? Hay…anh bị tai nạn? ôi, không? Cô bắt đầu lo lắng phát sốt lên. Cũng may là cô vẫn còn giữ số của cậu bạn ở trọ chung nhà với anh. Khương gọi hú hoạ, không ngờ lại phát huy tác dụng. Cậu ta chuyển máy, cô nghe giọng Quang ngập ngừng bên kia đầu dây: “Máy anh hết pin!” Okie. Cô chấp nhận lí do đó như cô vẫn hằng tin tưởng anh.

Nhưng đến khi chuyện này lặp lại liên tục trong một tuần liền thì đó không còn là việc “máy anh hết pin” nữa rồi. Tự nhiên cô oà khóc như một đứa trẻ đi lạc tìm hoài không thấy mẹ. Tự nhiên cô nhận ra rằng bấy lâu nay mình ngủ quên trong sự quan tâm mà anh đem lại. Tự nhiên cô giật mình vì một nỗi sợ hãi mơ hồ. Chính xác đó là cảm giác bất chợt hiểu ra: một cái gì đó dẫu đang là của mình vẫn có thể vụt tan biến trong chốc lát.

Cô tự trấn an mình: “Mày đa cảm quá đấy! Đơn giản là người ta thích yên tĩnh nên tắt máy thế thôi. Anh đã làm gì sai với mày đâu nào?”. Không xinh đảo nước nghiêng thành, nhưng nốt ruồi duyên bên khoé môi và đôi mắt buồn xa xăm vẫn khiến khối chàng trai trong trường cô muốn thay thế vị trí của anh. Trước giờ chỉ có anh phải nghĩ nên làm gì để giữ cô chứ chưa bao giờ cô cảm thấy sợ mất anh như thế này.

***
Thi thoảng có đôi lần cô cảm thấy chán anh. Một con người luôn thích khám phá, chinh phục những cái mới như Khương luôn không vừa lòng với những gì mình đang có. Cô không thích bị ràng buộc, cô bực bội với những câu hỏi quan tâm của Quang mà cô đánh đồng với sự kiểm soát. Khương dị ứng với những câu đại loại như “Em đang làm gì thế?”, “Em đang đi chung với cậu bạn nào àh!”. Nhưng ngược lại, cô tự cho mình cái quyền đuợc nhấc điện thoại lên bất kì lúc nào chỉ để xem Quang đang làm gì, với ai! Duy nhất một lần Quang đang đi ngoài đường không nghe điện thoại Khương là y như rằng sau đó anh nhận được một chuỗi những giận hờn trách móc. Nhưng túm lại, dù thế nào thì cái điện thoại của Quang vẫn hoạt động tốt trong 6 tháng nay.

Ngày xưa khi Thượng đế tạo ra con người sao lại lỡ tay bỏ hạt giống mâu thuẫn vào trong mỗi tâm hồn làm chi để bây giờ nhiều lúc Khương không biết mình muốn gì ở anh. Quan tâm đến Khương quá thì Khương đâm cáu kỉnh. Thờ ơ thì Khương lại trách anh bỏ bê. Mỗi tối đi chơi về, anh đều hôn nhẹ lên má và không quên nói một câu quen thuộc “Em ngủ ngon nhé!”. Thích à? Vài lần đầu thì có, nhưng chưa được mấy hôm Khương lại cảm thấy nhàm. Không còn gì lãng mạn hơn sao! Lại chán. Nhưng anh cứ thử quên xem. Có chuyện ngay. Thế đấy! Với Khương, tình yêu phải luôn luôn tràn ngập sự mới mẻ và bất ngờ. Kiểu như anh chàng trong 50 first dates ấy. Mỗi ngày phải làm quen lại từ đầu cùng một cô gái với cả ti tỉ cách chinh phục thú vị khác nhau. Cứ kiểu như mi thì chẳng bao giờ yêu ai thật sự được đâu Khương ạ, người ta giấu tay ra sau lưng là mi đã biết hắn chuẩn bị tặng hoa hồng thì còn quái gì là cảm xúc!

Chẳng phải đã có lần Khương chơi trò ấy ư! 1 tin nhắn cho anh vỏn vẹn: “Một sáng ngủ dậy bỗng dưng người ta thấy chán nhau, anh nhỉ! Đừng liên lạc với em nữa.” Khương tự hỏi mình làm thế để làm gì? Đùa thôi mà. Để thử xem anh yêu Khương tới mức nào. Và để tìm một cảm giác mới mẻ cho tình yêu đã mòn mèn cũ kĩ với thời gian. Nói anh đừng liên lạc nhưng cô cứ thấp thỏm, lâu lâu lại mở máy kiểm tra xem có tin nhắn của anh không. Có vẻ anh hiểu cái tính khí mưa nắng thất thường của Khương. Một tin nhắn hồi đáp không nằm ngoài dự tính của Khương. “Chắc dạo này công việc làm cho em mệt mỏi lắm phải không? Anh không thể làm gì được cho em, chỉ có thể giúp mỗi chuyện…qua nhà em ăn trái cây thôi. Mặc dù em tắt máy nhưng anh vẫn thích nhắn tin”.



Đùng một cái, sau hơn nửa năm quen nhau: “Thuê bao quý khách tạm thời không liên lạc được…”. Lần này người tắt máy là anh. Không phải Khương. Hàng tá câu hỏi lùng bùng trong đầu cô. Anh đổi số ( chính anh đã vô tình buột miệng như vậy mà ) nhưng không muốn nói cho cô biết. Để nhắn tin với một ai khác ( chắc là cái Hải Thy chứ còn ai, anh và nó cứ nhìn nhau hoài là gì!). Anh đang gặp trục trặc trong công việc ( dạo này nghe đâu sếp anh đang sát hạch nhân viên ). Anh chán cô rồi ( làm ơn, nếu thực sự là như thế thì anh nói thẳng một câu có hơn không, như cô đã làm ấy ). Một cô gái logic như Khương không chấp nhận một chuyện gì đó xảy đến bất bình thường mà không có nguyên nhân. ít nhất thì “chán” cũng là một nguyên nhân.

22g30. Khương đứng ngoài ban công nhìn con phố vắng lặng phía dưới. Tự hỏi tại sao tối nay Quang không tới. Chợt thấy nhớ đến quay quắt cái hôn nhẹ vào má, thấy cần đến thiết tha câu nói quen thuộc: “Ngủ ngon nhé em!” Khương bấm số điện thoại Quang liên tục tưởng như trở thành vô thức, mặc dù biết không nghe được gì ngoài “Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…”

Tít tít. Một số máy lạ hoắc. “Em ra khỏi nhà, mở cửa đi.”

Khương tò mò. Vẫn với thói quen suy đoán trước những gì người khác định làm, Khương tự nhủ ắt hẳn không ai khác ngoài Quang.

Cửa mở. Làm gì có ma nào. Không lẽ mình bị lừa. Chưa kịp tìm đáp án cho thắc mắc thì…

Tít tít. “ Này, anh không đến đâu. Em đừng hí hửng thế chứ?”

Tức thật. Lần đầu tiên Khương bị một người giấu mặt bắt tẩy.

Tít tít. Vẫn số lạ đó. “Giờ thì quẹo trái, đếm 20 bước nhé.”

Tít tít. “Aứh quên. Em có lạnh thì khoác thêm áo vào. Trông em ăn mặc phong phanh thế kia…”

Là sao? Còn biết mình mặc gì nữa cơ à. Được rồi! Em sẽ đợi xem anh định làm gì.

Tít tít. “Tới rồi. Em có thấy chiếc xích lô ngay trước mặt không. Giờ thì mở tấm ván lên nhé. Điều bất ngờ đang nằm phía dưới đấy!”

Khương dáo dác ngó xung quanh. Không thấy bóng dáng một ai. Cô nhè nhẹ giở tấm ván lên bằng hai ngón tay. Gì thế này: một phần gà KFC kèm theo một mảnh giấy được xếp cẩn thận.

“Em ơi,

Chắc em đang đợi anh mở điện thoại để căn vặn anh: “ tại sao anh tắt máy? Có phải anh đổi số để nhắn tin cho Hải Thy trong công ty phải không? Anh đang giấu em chuyện gì thế?”...Vân vân và vân vân. Em ngốc quá! Trước giờ anh chưa làm điều gì để em bị tổn thương, đúng không! Đừng suy nghĩ lung tung nhé.

Sáng hôm qua đón em, nhìn gương mặt xanh xao và hốc mắt thâm quầng của em, anh chợt giật mình. Cô bé với đôi má hồng và đôi mắt tinh anh ( lúc nào cũng liếc qua liếc lại ) của anh đâu rồi?! Em bảo tại đêm trước nói chuyện điện thoại với anh tới 2g sáng nên mới thế. Anh còn tình cờ phát hiện em đang phải hoàn thành một dự án lớn trong tuần này. Em có biết mấy hôm nay em ốm đi nhiều lắm không?

Đến đêm thứ hai, thứ ba em vẫn tiếp tục “tám” hết chuyện này đến chuyện kia với anh tới khuya thì anh bắt đầu lo rồi đấy. Sao dạo này em lại chuyển thói quen nói chuyện khuya thế nhỉ! Anh sợ em sẽ bệnh mất thôi. Mà bệnh vì cái lí do “nhiều chuyện với anh mỗi tối” thì vô duyên quá em nhỉ! Nhưng anh bảo thế nào em cũng có nghe đâu. Anh lo cho em quá thì em lại chán. Anh mặc kệ em thì em lại nói anh không yêu. Anh chẳng biết phải làm thế nào cả. Cuối cùng mới nghĩ ra cách tắt điện thoại. Đó là cách duy nhất khiến cho em có thể đi ngủ sớm để giữ sức khỏe mà hoàn thành dự án tốt nhất. Lại không làm em chán! Trọn cả đôi đường. Anh thông minh chứ em nhỉ!

Có thể anh không là người đem lại cho em một tình yêu đầy bất ngờ và nhiều thú vị như em mong muốn, nhưng anh sẽ luôn là người xuất hiện những khi em cần anh nhất!”

Tình yêu đích thực chỉ có thể xây dựng trên niềm tin và sự chân thành. Lần đầu tiên thực tế và những suy đoán bắt bài người khác của Khương không trùng khớp với nhau.

Tít tít. “Đừng gọi lại cho số này làm gì. Đây chỉ là số điện thoại của một người đi đường tốt bụng cho anh mượn để chữa trị virus chán của cô gái mà anh đang yêu thôi. Ngủ ngon em nhé!”

Có một điều mà đến bây giờ Khương mới hiểu : hóa ra “chán” cũng là gia vị của tình yêu. Một sáng ngủ dậy tự nhiên thấy yêu anh nhiều hơn, đủ để Khương với tay lấy điện thọai hí hoáy: “Mặc dù anh tắt máy nhưng em vẫn thích nhắn tin. Để khi nào mở điện thoại lên anh sẽ thấy em chúc anh một ngày mới tốt lành…Cám ơn anh đã luôn ở bên cạnh em, ngay cả khi bỗng dưng ta chán nhau nhất…Để em hiểu rằng: Cái gì là của mình rồi sẽ vẫn là của mình, nếu em biết nâng niu gìn giữ không phải bằng tay mà bằng cả trái tim.”