A’y c0’ bit’ K0 bi’t bAo nhiEu lAn T0’ nhIn lEn bAu tr0i dAy sAo kia dE u0’c nguyEn. T0’ u0’c rAng chUng tA sE lu0n mAi 0 bEn nhAu. T0’ u0c rAng t0 sE mAi la ngu0i lAu nhUg gi0t nu0c mA’t lAn trEn ma’ cu?a A’y, sE lu0n lA ngu0i đE A’y chia sE niEm vUi n0i bu0n. VA A’y 0i, điEu u0c quan tr0ng nhAt lA gì A’y có bi’t? "T0’ u0c rAng A’y sE la ngu0i HP nhAt thE giAn dE T0’ dc lA ngu0i HP thu 2 sAu A’y" A’y 0i! GiA nhu nhung luc ng0i cUng A’y th0i giAn cU kEo dAi mAi. GiA nhU t0’ c0 thE Bu0c vAo tAm h0n A’y. GiA nhU t0’ c0 thE ghi nh0 m0t cAch r0 rAng hInh Anh A’y tr0g tAm trI. GiA nhU t0’ c0 thE m0 vE A’y hAng DEm. GiA nhU t0 bi’t A’y nghI GI vE t0’. GiA nhU mA c0 A’y 0 DAy! GiA nhU Ay lA cOn Ma’t fAi, t0’ lA c0n Ma’t tra’i thi minh sE mAi 0 bEn, chAng c0 c0n Ma’t thu 3 nAo cA. GiA nhU thE giAn lA m0t bu0i hoAng h0n, A’y lA mAt tr0i vA t0’ lA biEn r0ng. GiA nhU t0’ chAng bAo giO FAi hoAi nghi vE cAu chuyEn c0 tIch, hoAng tU lAy v0, cOng chUa lAy ch0ng, sE chI c0 nhUng DAa trE th0i, dAt tAy nhAu quA cAnh đ0ng c0 n0i... GiA nhU chUng tA hiEu nhiEu h0n nhUng điEu chUng tA biEt, rAng m0i d0ng s0ng DEu DO vE m0t biEn nhUng k0 FAi s0ng nAo cUng sAu, cAn nhU nhAu. VA Ay 0i! GiA mA t0 c0 thE biEn m0i cAm xUc thAh l0i, giA mA t0 c0 thE gUi nhUg yEu thU0ng vAo gi0. GiA nhU thU0ng yEu k0 bAo gi0 phAi lA ng0n c0 DE v0 TIh bI DAm nAt Du0i chAn quA. GiA nhU thE giAn chI c0 m0t ng0i nhA, DE chUg tA c0 chUg 0 cUa s0, chUg cUa Di, vA chUg m0t mAi nhA. GiA nhU mA A’y bi’t, c0 nhUg DIEu giAn DOn chAg thE n0i thAh l0i. GiA nhU mA t0’ chAg bAo gi0 FAi ngAn ngAi m0i kHi nHIn sAu vAo DOi mAt A’y, k0 FAi DAn Do DIEu GI DO v0 tIh. GiA nhU t0 hIEu Dc DIEu giAn DOn sAu nhUg tiEg th0 dAi, sAu Anh mAt, nU Cu0i, sAu cAi nHIn xA x0i, sAu nhUg nEt trAm tU trEn Gu0g mAt A’y. VA m0i khi nghI vE t0’... GiA nhU A’y DUg bAo gi0 nghI rAg thi si biEt lAm th0... b0i vI thE mA h0 m0 rAt gi0i... GiA nhU Ay DUg bAo gi0 nghi rAg nhA vAn bIEt viEt truyEn... b0i vi thE mA h0 bIa rAt tAi... T0 c0 thE lA thi si, lA nhA vAn hAy m0t ngU0i viEt kIch, t0’ c0 thE t0 mAu lEn nhUg DIEu nh0t nhAt cUa Cu0c sOg, nhUg dUOg nhU trAi tim t0’ lAi lA DIEu mA chAg bAo gi0 t0 c0 thE viEt hEt thAh l0i. DOn giAn vAy th0i vA giA nhU c0 m0t sU DOc ngU0c lAi DE DUg bAo gi0 cO m0t dAu "chAm" sAu tất ALL nhUg DIEu Dc viEt rA tU nhUg n0i niEm v0 hAn! NhUg bAy gi0..ALL... ChI LA gIAc m0 mA th0i...

Thứ Tư, 10 tháng 8, 2011

Nước mắt chảy xuôi

Nước mắt chảy xuôi

 

Nó nhớ ngày ba đưa nó vào Sài Gòn nhập học, má đứng dưới tàu mà khóc thật nhiều. Má dặn dò, rồi chuẩn bị cho nó thật nhiều thứ. Má lo lắm, lần đầu tiên nó đi xa thật xa nhà đến vậy...

Hôm ni đọc được mấy bài tham gia cuộc thi viết “Nơi ta đang sống” tự nhiên nước mắt nó tuôn trào, nó khóc tức tưởi như chính nó là những nhân vật trong những câu chuyện ấy…Cũng lâu lắm rồi thì phải nó không như hôm nay, hôm nay nó mít ướt như cô bé hồi năm nhất đại học.
Nó nhấc điện thoại gọi về nhà cho má, má hỏi sao giọng con nghèn nghẹt, mới ngủ dậy hay có đau bệnh gì không? Có ăn uống đàng hoàng không? Má không biết giọng nó nghèn nghẹt bởi vì nó vừa mới khóc… Nó nhớ.
Nó nhớ ngày ba đưa nó vào Sài Gòn nhập học, má đứng dưới tàu mà khóc thật nhiều. Má dặn dò, rồi chuẩn bị cho nó thật nhiều thứ. Má lo lắm, lần đầu tiên nó đi xa thật xa nhà đến vậy.
Nó nhớ, ngày ba tìm được nhà trọ cho nó, gửi gắm cho anh hai con cậu, an tâm rồi ba về quê. Ba không cho nó đưa ba ra ga. Nó đứng ngoài cổng nhà trọ thấy ba đi bộ ra đầu hẻm mà khóc như một đứa trẻ bị bỏ rơi. Lúc đó nó chỉ muốn theo ba về, rồi không học hành không tương lai gì cũng được. Và nó cũng biết rằng ba đang khóc.
Nó nhớ cái ngày nó lo lắng không biết ở quê có chuyện gì mà nóng ruột trong người đến vậy, muốn về nhà thật nhanh. Không báo trước cho ai, nó mua vé tàu về quê. Nó về nhà để thấy má lại khóc… Má khóc vì ba bệnh phải nằm viện, 3 đứa con lại đi học xa, má sợ, má cảm thấy cô đơn.
Nó nhớ ngày tốt nghiệp, ba bệnh nên mình má lặn lội đường xa để vào chúc mừng đứa con gái đầu lòng hoàn thành tốt khóa học. Nhìn thấy nó đừng trên bục nhận tấm bằng má lại khóc, má khóc vì mừng cho nó, má khóc vì má coi đó như là món quà nó trả ơn cho má. Má hạnh phúc. Nhưng má đâu biết rằng món quà đó quá nhỏ so với những gì má đã vì nó hi sinh.
Rồi cũng có ngày nó sẽ trở thành má của những đứa trẻ, nước mắt lại chảy xuôi dòng. Nó sẽ lại lo lắng, hi sinh cho những đứa con của nó, để rồi nó giật mình khi nghĩ rằng má mất ngoại lúc vừa mới lên 3 tuổi, má không có được tình thương, không có được những giọt nước mắt yêu thương lo lắng cho má...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét